Chương 2: Lời Chào Không Dám Nói Hoàng Phong đã giữ chiếc bút chì gỗ 2B màu xanh đậm của Mai Chi. Cậu cất nó trong ngăn kéo cặp, đặt riêng biệt khỏi những dụng cụ học tập thông thường. Sáng hôm sau, khi chuẩn bị đến trường, cậu lại lôi chiếc bút ra ngắm. Nó được gọt một cách hoàn hảo, đầu chì nhọn và sạch sẽ, hệt như sự tỉ mỉ của chính Chi. Chiếc bút chì trở thành một vật phẩm mang theo nhiều cảm xúc phức tạp. Phong thích Chi từ lâu, một thứ tình cảm thầm kín, lặng lẽ như vị trí cậu ngồi ở cuối lớp. Chi rạng rỡ, hoạt bát, luôn là trung tâm của mọi sự chú ý. Cô là ánh dương rực rỡ ở bàn đầu, còn cậu chỉ là cái bóng điềm tĩnh ở góc cuối. Sự khác biệt ấy khiến Phong tự đặt ra một rào cản vô hình, ngăn cậu lại mỗi khi có ý định chủ động tiếp cận. Giờ đây, chiếc bút chì này là cầu nối duy nhất. Nó là một bí mật nhỏ, một sự kết nối mà chỉ có mình cậu biết. Cậu vuốt ve thân bút, cảm nhận được một hơi ấm mơ hồ, như thể vẫn còn lưu lại nhiệt độ từ lòng bàn tay cô. Tại sao cậu không trả lạ...
Nhận xét
Đăng nhận xét