Chương 2: Lời Chào Không Dám Nói
Hoàng Phong đã giữ chiếc bút chì gỗ 2B màu xanh đậm của Mai Chi. Cậu cất nó trong ngăn kéo cặp, đặt riêng biệt khỏi những dụng cụ học tập thông thường. Sáng hôm sau, khi chuẩn bị đến trường, cậu lại lôi chiếc bút ra ngắm. Nó được gọt một cách hoàn hảo, đầu chì nhọn và sạch sẽ, hệt như sự tỉ mỉ của chính Chi.
Chiếc bút chì trở thành một vật phẩm mang theo nhiều cảm xúc phức tạp. Phong thích Chi từ lâu, một thứ tình cảm thầm kín, lặng lẽ như vị trí cậu ngồi ở cuối lớp. Chi rạng rỡ, hoạt bát, luôn là trung tâm của mọi sự chú ý. Cô là ánh dương rực rỡ ở bàn đầu, còn cậu chỉ là cái bóng điềm tĩnh ở góc cuối. Sự khác biệt ấy khiến Phong tự đặt ra một rào cản vô hình, ngăn cậu lại mỗi khi có ý định chủ động tiếp cận.
Giờ đây, chiếc bút chì này là cầu nối duy nhất. Nó là một bí mật nhỏ, một sự kết nối mà chỉ có mình cậu biết. Cậu vuốt ve thân bút, cảm nhận được một hơi ấm mơ hồ, như thể vẫn còn lưu lại nhiệt độ từ lòng bàn tay cô.
Tại sao cậu không trả lại ngay?
Phong tự hỏi mình điều đó rất nhiều lần. Cậu có thể đường hoàng đưa cho Chi và nói: "Cậu làm rơi bút này." Nhưng cậu sợ. Sợ ánh mắt ngạc nhiên của cô, sợ nụ cười lịch sự kèm theo một lời cảm ơn xã giao, rồi mọi thứ lại trở về vị trí ban đầu: Chi rực rỡ ở bàn đầu, Phong lùi lại góc cuối. Cậu không muốn sự tiếp xúc này chỉ dừng lại ở một giao dịch "trao trả đồ vật". Cậu muốn một điều gì đó... ý nghĩa hơn.
Trong lớp học, Chi dường như vẫn chưa thể nguôi ngoai về chiếc bút chì. Suốt giờ học, cô cứ lơ đãng nhìn xuống gầm bàn, hy vọng một phép màu nào đó sẽ đưa chiếc bút trở lại. Khuôn mặt Chi thoáng nét buồn, đôi mắt không còn rạng rỡ như thường lệ.
Từ cuối lớp, Phong quan sát từng cử chỉ của Chi. Cậu thấy cô mở hộp bút, nhìn vào bên trong với một cái thở dài khe khẽ. Cậu thấy cô dùng tạm chiếc bút chì dự phòng của bạn, nét vẽ trở nên vụng về và không còn trôi chảy. Sự thất vọng của Chi khiến tim Phong nhói lên. Cậu cảm thấy mình ích kỷ khi giữ lại thứ Chi đang tìm kiếm. Lẽ ra cậu nên trả ngay từ hôm qua.
Ý định trả lại bút trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Phong đặt chiếc bút chì Chi lên mép bàn, sẵn sàng bước tới. Nhưng khi cậu ngước nhìn, Chi đang tập trung nghe giảng, mái tóc lòa xòa che đi một nửa khuôn mặt. Cậu rụt tay lại. Không được, cậu nghĩ. Không thể cắt ngang giữa giờ. Phải tìm một khoảnh khắc khác.
Cơ hội đến vào giờ ra chơi. Chi ra ngoài cùng nhóm bạn gái. Lớp học vắng vẻ, chỉ còn lại vài học sinh đang ôn bài và Phong. Đây là thời điểm hoàn hảo.
Phong lấy chiếc bút chì ra, hít một hơi sâu. Cậu đứng dậy, bước chầm chậm về phía bàn đầu. Bàn của Chi vẫn còn nguyên vẹn, hộp bút mở hé, sách vở được xếp gọn gàng.
Tay Phong run nhẹ khi cậu đưa chiếc bút chì lại gần hộp bút của cô. Chỉ cần đặt nó xuống, nhiệm vụ hoàn thành. Nhưng ngay lúc đó, tiếng cười đùa vang lên ngoài hành lang. Phong đoán là Chi và nhóm bạn đang quay lại.
Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Cậu cảm thấy bị bắt quả tang, như một kẻ trộm đang làm việc mờ ám. Khuôn mặt cậu nóng bừng. Cậu sợ họ hiểu lầm, sợ sự chú ý của mọi người. Phong nhanh chóng rút tay lại, lùi về phía sau, nép mình vào góc tường.
Khi Chi bước vào, cô không hề hay biết về khoảnh khắc kịch tính vừa diễn ra. Cô ngồi xuống, tiếp tục ôn bài. Còn Phong, cậu trở về ghế của mình, cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc với bản thân. Cậu đã bỏ lỡ cơ hội.
Mình thật hèn nhát, cậu tự nhủ. Thậm chí trả lại một chiếc bút cũng không dám làm một cách đường hoàng.
Buổi chiều hôm đó, sự thất bại trong việc đối mặt trực tiếp khiến Phong phải tìm một giải pháp khác. Cậu không thể tiếp tục giữ chiếc bút của Chi được nữa. Cậu cần trả lại nó, nhưng vẫn giữ được sự vô hình của mình.
Phong lấy một mẩu giấy note nhỏ từ cuốn sổ phác thảo, loại giấy mỏng và hơi ngả vàng mà cậu thường dùng để ghi chú ý tưởng. Cậu dùng bút mực đen, cố gắng viết thật chậm và cẩn thận để nét chữ không quá giống nét chì của mình.
Nội dung chỉ vỏn vẹn hai dòng:
"Đừng đánh rơi nữa nhé. Ngòi bút này rất tốt."
Nét chữ của Phong vốn ngay ngắn, hơi cứng cáp, thể hiện sự điềm tĩnh và có phần khuôn khổ của cậu. Cậu gấp mảnh giấy lại làm tư, đặt nó ngay dưới chiếc bút chì. Đây là một lời nhắn ẩn danh, một lời chào không dám nói thành lời. Nó là cách duy nhất để Phong kết nối với Chi mà không cần phải đối diện trực tiếp với cô.
Giờ tan học cuối cùng cũng đến. Lần này, Phong quyết tâm. Cậu không rời mắt khỏi Chi. Chi thu dọn cặp sách, lơ đãng nhìn hộp bút, rồi bước ra khỏi lớp cùng bạn bè.
Ngay khi Chi vừa quay lưng, Phong bật dậy như một cái lò xo. Cậu di chuyển nhanh chóng, gần như chạy, về phía bàn đầu. Chiếc bút chì và mảnh giấy nhỏ đã được chuẩn bị sẵn trong tay.
Lần này, không có sự chần chừ.
Phong cúi người, bàn tay cậu đặt chiếc bút chì và mảnh giấy vào hộp bút của Chi. Cậu đặt nó ngay ngắn, đảm bảo Chi sẽ thấy ngay khi mở hộp bút ra. Khoảnh khắc chiếc bút chì nằm yên vị ở vị trí vốn có của nó, Phong cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể.
Thao tác của cậu diễn ra trong tích tắc, chỉ đủ để cậu nhìn thấy màu xanh ngọc của chiếc nơ buộc tóc Chi đang phất phơ ngoài hành lang.
Phong quay trở lại góc cuối, ngồi xuống ghế, tim vẫn đập thình thịch. Cậu vờ như đang đọc sách, nhưng ánh mắt cậu không rời khỏi chiếc hộp bút của Chi. Cậu cảm thấy hồi hộp, lo lắng, và cả một chút phấn khích. Cậu không biết Chi sẽ phản ứng thế nào, nhưng ít nhất, cậu đã trả lại thứ cô yêu quý.
Cậu đã gửi đi một lời chào không thành tiếng, một sự quan tâm thầm lặng. Đó là một rủi ro nhỏ, nhưng đối với Hoàng Phong – chàng trai luôn sợ hãi sự chú ý – thì đó là một bước tiến vĩ đại trong thế giới tình cảm của cậu. Cậu mong chờ ngày mai, ngày mà chiếc bút chì và mảnh giấy nhỏ sẽ hoàn thành sứ mệnh của mình.

Nhận xét
Đăng nhận xét